Hóa giải oán nghiệp kiếp trước, kéo dài sinh mệnh kiếp này

Hóa giải ân oán
Hóa giải ân oán có thể kéo dài thọ mệnh, nên lựa chọn thiện hay ác là vô cùng quan trọng. (Ảnh qua NTD)

Hóa giải oán nghiệp

Làng Cao Mai có câu chuyện sau: Có một người tên là Khương Đình, bán vải kiếm sống, ông đi đâu cũng thường dẫn một con chó hoa theo bên mình. Một ngày nọ, ông một mình đi ra ngoài, đi được nửa đường thì bị một ông lão gọi lại.

Khương Đình hỏi: “Ta và ông không quen không biết, ông gọi ta lại có chuyện gì vậy?”

Ông lão vội quỳ trên mặt đất, dập đầu nói: “Ta là hồ ly hóa thành, kiếp trước ta nợ ngươi một mạng, ba ngày sau ngươi sẽ sai chó hoa cắn đứt cổ ta. Số mệnh của ta đã tận, ta không dám trốn chạy để thoát chết. Tuy nhiên, ta tự cho rằng, vì sự việc đã trôi qua hơn trăm năm, hơn nữa ngươi cũng đã đầu thai làm người rồi, còn ta phải sống kiếp hồ ly, hà cớ phải so đo truy sát một con hồ ly, điều này cũng chẳng có lợi gì cho ngươi? Hơn nữa, ngươi cũng không nhớ chuyện kiếp trước đã bị giết, tự nhiên giờ lại giết một con hồ ly, trong lòng ngươi chắc cũng không thấy thỏa mãn gì. Bây giờ, ta nguyện ý hiến dâng con gái của ta cho ngươi để chuộc lại tội lỗi kiếp trước. Ngươi đồng ý không?”

Khương Đình nói: “Ta không dám mang hồ ly vào nhà, cũng không muốn ‘giậu đổ bìm leo’ cướp đi nữ nhi nhà người ta. Ta có thể tha cho ngươi, nhưng rốt cuộc có cách nào ngăn cản con chó hoa của ta không làm tổn thương ngươi không?”

Ông lão nói: “Ngươi chỉ cần tự tay viết lên một mảnh giấy: ‘Mỗ nhân túc phụ, tự nguyện tiêu trừ’. Ta sẽ cầm tờ giấy này đi bẩm báo với Thần linh, con chó sẽ không cắn ta nữa. Về việc ân oán và báo thù, chỉ cần oan gia trái chủ đích thân xuất hiện, nói rõ rằng không truy cứu nữa, thì có thể kết thúc mọi chuyện, và các vị Thần sẽ không làm trái với mong muốn của đôi bên.”

Thần Phật thiện giải
Việc ân oán nếu chủ nợ nguyện ý không truy cứu, Thần Phật sẽ thiện giải tốt đẹp cho đôi bên. (Ảnh qua pinterest)

Vừa hay Khương Đình mang theo giấy bút trong người, liền viết một mẩu giấy như ông lão nói. Ông lão nhảy cẫng lên vì sung sướng, sau đó hai người từ biệt. 

Hơn bảy năm sau, Khương Đình đi bán vải nơi xa, đang đi thuyền qua sông thì bất ngờ gặp bão, trong lúc cấp bách không hạ được buồm, thuyền sắp lật. Chỉ thấy có một người nhanh chóng trèo lên cột buồm, chém đứt dây, rồi cùng rơi xuống theo cánh buồm. Trông người đó rất giống ông lão lúc trước, nhưng chỉ trong chốc lát đã không thấy tung tích. 

Mọi người biết chuyện đều nói: “Ắt hẳn là hồ ly đến báo ơn.”

Thật ra con hồ ly này “ốc còn không mang nổi mình ốc”, không cứu nổi bản thân, làm sao có thể đi hàng ngàn dặm để cứu người khác? Đây là do Thần linh thấy được tấm lòng thiện lương hóa giải ân oán, không niệm thù cũ của Khương Đình, nên mới đặc biệt kéo dài tuổi thọ cho ông, vì vậy đã phái hồ ly đến ứng cứu, đồng thời cũng nhân đó để nó báo ân. Oan trái được giải quyết, đôi bên cùng có lợi!

Muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông

Có một kẻ bất hiếu mắc bệnh thương hàn, trong lúc hôn mê hồn lìa khỏi xác, mênh mông mù mịt không biết đi đâu. Thấy có người đi qua đi lại, bèn đi theo, vô tình lạc vào Âm Tào Địa Phủ. Tình cờ gặp một Thư lại (chức quan nhỏ chuyên ghi chép) là người quen của hắn ta.

Thư lại lật sổ sinh tử xem cho hắn, rồi cau mày nói: “Ngươi quá bất hiếu với phụ mẫu, theo luật phải ném vào chảo dầu. Bây giờ tuổi thọ của ngươi còn chưa hết, ngươi cứ quay về đi, đến khi tận số thì quay lại nhận quả báo.”

Kẻ bất hiếu sợ hãi, quỳ xuống dập đầu cầu cứu.

Thư lại lắc đầu nói: “Tội này nghiêm trọng lắm! Đừng nói là ta, ngay cả Đức Phật Thích Ca cũng không có cách gì.”

Bỏ vào chảo dầu
Tội bất hiếu sẽ bị bỏ vào chảo dầu, ngay cả Đức Phật cũng không cứu được. (Ảnh qua NTD)

Kẻ bất hiếu khóc lóc thảm thiết, vẫn không ngừng cầu xin.

Thư lại suy nghĩ một lúc rồi nói: “Có một câu chuyện này, không biết ngươi có nghe qua chưa? Một thiền sư đăng pháp tọa, hỏi ai có thể tháo được chuông trên cổ hổ. Mọi người chưa kịp trả lời thì một tiểu hòa thượng đã nói: Sao không gọi người thắt chuông đi tháo? Nếu có lỗi với phụ mẫu, thì phải hối lỗi báo hiếu phụ mẫu. Có lẽ mới có hy vọng được miễn tội.”

Kẻ bất hiếu lo lắng tội lỗi quá nghiêm trọng, nhất thời không thể ăn năn hối cải.

Thư lại cười nói: “Còn có chuyện khác. Ngươi chưa nghe nói vua đồ tể giết lợn mà chịu bỏ dao đồ tể xuống, cũng có thể tu thành Phật sao?”

Địa phủ cử quỷ sai đưa kẻ bất hiếu kia trở về, hắn lập tức khỏi bệnh. Từ đó hắn thay đổi suy nghĩ và trở nên hiếu thuận với cha mẹ. Về sau, hắn sống tới hơn 70 tuổi mới mất. 

Mặc dù không biết hắn có được miễn trừ quả báo của Địa Ngục hay không, nhưng chứng kiến ​​hắn sống lâu như vậy, có lẽ sự hối cải của hắn đã được công nhận.

Thế Di

x