Tìm sư vạn dặm muôn vàn khổ, ngày kia đắc Pháp về cố hương

Ở Trung Quốc có một cụ già, lúc còn trẻ có tham gia học khí công để tăng cường sức khỏe, sau khi phát hiện khí công ngoài tác dụng chữa bệnh còn có nội hàm thâm sâu, vậy nên ông đã xuất ra tâm cầu Đạo, liền nhân lúc đi công tác mà tầm sư học Đạo. Nhưng trải qua trăm nghìn cay đắng cũng không thu được gì cả, làm cho ông rất thất vọng và hoang mang. Rồi đến một ngày ông cũng tìm được một quyển sách quý, lúc này tâm nguyện của ông mới được thỏa mãn.

hoc-vien
Học viên Pháp Luân Công đang luyện bài tĩnh công (Ảnh qua minghui.org)

Dưới đây là câu chuyện tìm Đạo do ông tự kể lại:

Tôi sinh ra ở Trung Quốc đại lục, sống ở vùng Trung Nguyên, đã từng học cao đẳng, từng công tác tại đơn vị hành chính địa phương.

Tuy tôi đã tiếp nhận phải giáo dục vô thần luận, nhưng gia đình của tôi trong mắt người ngoài có chút “thần bí”. Tổ tiên của tôi mấy đời đều tín Thần tín Phật, làm nghề Đông y gia truyền. Bà nội của tôi có công năng thấu thị, có thể nhìn thấy được nội tạng của người đi trên đường;

Cha của tôi đã học qua “Chu Dịch”, “Bát Quái”, cũng có công năng thấu thị, nghe nói còn có cả công năng dự trắc (dự đoán), nhưng tôi không thể chứng thực được điều này, trong ấn tượng của tôi thì cha rất thích ngồi ngủ. Trong nhà của tôi từng có một hội xem bói Lão Gia Tử, gọi là “Từ bán tiên”, tôi nhớ rõ khi còn bé trong nhà thường có một ít người lạ vì ngưỡng mộ mà đến, đều nói ông tính toán rất linh nghiệm.

Tôi khi còn bé thân thể không được khỏe mạnh, năm tuổi bị viêm phổi, lao phổi, lúc bệnh nặng tưởng chừng như là rơi xuống vực sâu không đáy, nhưng cuối cùng lại có một lực lượng vô hình nào đó nâng tôi lên từ nơi tăm tối. Lúc chín tuổi mũi cứ bị chảy máu không ngừng, thiếu chút nữa thì mất đi tính mạng.

Sau đó tôi còn bị sốc do dị ứng thuốc, còn bị té nước, rồi ngã bị thương, té xỉu không biết gì, tóm lại là gặp nguy hiểm liên tiếp, nhưng cuối cùng đều có thể vượt qua được. Lúc 24 tuổi thì khổ sở vì tình yêu, không thể tự thoát ra được, lại còn bị bệnh phổi tái phát, cũng gần như đi tới ranh giới của sống chết. Sau đó còn bị bệnh ở xương cổ, bệnh phong thấp rồi bệnh tim các loại, có một đoạn thời gian tôi liên tục bị sốt nhẹ, đã dùng cả Trung y và Tây y, cuối cùng cũng gắng gượng mà sống được.

Để tăng cường sức khỏe, tôi đã từng luyện tập Thái Cực Quyền, nhưng hiệu quả không nhiều. Sau đổi qua học khí công, gặp được một khí công sư nổi tiếng, chuyên môn dạy người ta cách để chữa bệnh, ông ở một thành phố khác, cách chỗ tôi khá xa, nhưng do bị thuyết phục bởi danh tiếng của ông, tôi vẫn thường xuyên đi rất xa để đến chỗ ông học công.

khi-cong-su
Vị khí công sư nổi danh nói: “Ta chỉ là khí công sư trải đường, cao nhân thực sự còn chưa có xuống núi”.
(Ảnh minh họa qua studio55.fi)

Tôi nghĩ thầm mình thân mang đầy bệnh tật, sao lại còn có thể đi xem bệnh cho người khác được? Cuối cùng có một ngày tôi nói với ông những nghi vấn trong lòng của mình, không ngờ ông ấy lại nói với tôi: “Ta chỉ là khí công sư trải đường, cao nhân thực sự còn chưa có xuống núi”. Ông chỉ nói đến đây chứ không giải thích thêm gì nữa.

Ở thành phố kia có một ngôi chùa rất lớn, mỗi lần tới thành phố này tôi đều muốn ghé qua ngôi chùa đó một lát, có một lần gặp được một vị cao tăng đã 90 tuổi, cảm giác rất hợp nhau. Sau khi đã thân hơn một chút, tôi nhờ ông xem tướng, ông nói với tôi: “Không bao lâu nữa, sẽ có một ‘Đại Công’ thu nạp cậu vào”. Nói xong còn dùng hai tay vẽ thành một vòng tròn lớn.

Tôi nghe không hiểu, còn đang muốn hỏi thêm nhiều, thì bị đệ tử của ông trách mắng, thế là đành phải ngoan ngoãn rời đi. Từ đó về sau tôi không ngừng phỏng đoán ý tứ của những lời này, nhưng rốt cuộc vẫn cảm thấy mờ mịt khó hiểu.

Vì nhớ tới lời của vị khí công sư nổi tiếng đã dạy cho tôi cách trị bệnh ở trên, tôi quyết định coi đây là một gợi ý, tôi đi du lịch khắp nơi tìm những cao nhân bái sư để học Pháp. Tôi xin nghỉ phép ở đơn vị công tác, và bắt đầu lên đường vân du.

Tôi đã đến núi Võ Đang, thắp hương trước đạo tràng của chân nhân Trương Tam Phong, dạo chơi qua các thánh tích của các bậc tiên hiền ở trong núi, bái kiến những đạo sĩ cả trăm tuổi; Cũng ghé thăm quê của Lão Tử, đi thăm “Lão Quân Đài” – nơi ông dùng để giảng kinh.

Mấy năm trôi qua, chùa chiền, đạo miếu lớn nhỏ đã đi qua không ít, hành trình phải đến cả vạn dặm. Mỗi khi đến nơi nào, vì để có thể hiểu rõ hoàn cảnh ỏ đó, tôi đều tới chỗ của những hòa thượng và đạo sĩ cùng ăn cùng ở với họ. Vì để có được sự tin tưởng của bọn họ, mỗi lần tôi đều chi rất nhiều tiền để lo việc hương hỏa, nhưng cuối cùng đều làm tôi thất vọng.

cao-tang
Vị cao tăng nói: “Không bao lâu nữa, sẽ có một ‘Đại Công’ thu nạp cậu vào”. (Ảnh minh họa qua tinhhoa.net)

Kỳ thực tiền của tôi kiếm được cũng không dễ dàng gì, chủ yếu là dựa vào trị bệnh cho người khác. Mỗi khi đến chỗ nào đó, tôi đều trước tiên là dùng hình thức sơn đông mãi võ, rồi sau có ai đến xem bệnh cũng không từ chối, mấy năm trôi qua trị cho cũng phải đến cả ngàn người bệnh.

Lúc không có người đến khám bệnh, tôi cũng dạy người khác luyện khí công, chỉ cần có thể kiếm tiền là được, bây giờ nhìn lại mới thấy lúc đó thật là không biết trời cao đất dày là gì. Thời gian đó, cũng có lúc được tặng hoa tươi cùng tiếng vỗ tay hoan hô, cũng có lúc thì vắng vẻ buồn thiu, nhất là sau này bị ung thư cùng thêm các chứng bệnh nặng khác, thống khổ trên người thật không thể chịu được, dù là ai cũng khó mà có thể tưởng tượng được.

Vì để kiến thức của mình thêm phong phú, tôi đã xem qua rất nhiều sách có liên quan đến khí công, như “Đan kinh”, “Đạo tạng”, “Hoàng đế nội kinh”, “Tính mệnh khuê chỉ”,… cũng có xem qua “Thánh Kinh”“Phật Kinh”, cũng tu qua Tịnh Độ, xem qua một chút Thiền Tông, thậm chí thử qua cả toán mệnh, xem tướng, xem phong thủy, nhưng trong đó có quá nhiều điều khó hiểu, không có ai có thể giải đáp cho tôi được.

Sau có xem đến “Các thế kỷ” của Nostradamus, “Thánh kinh khải thị lục”, rồi đến “Thôi bối đồ”,… cũng loáng thoáng nhận ra được là thời kỳ mạt kiếp sẽ có Thần Phật hạ thế độ nhân, nhưng các vị ấy đang ở nơi đâu? Tôi phải làm sao mới có thể tìm được họ? Không có ai nói cho tôi biết cả. Tôi chán nản, thất vọng mà trở về nhà, sau khi về đến nhà lại bị bệnh nặng một trận nữa.

Tháng 9 năm 1996, không biết tiếp theo nên đi đâu, tôi đành phải quay lại đơn vị công tác để đi làm. Một ngày lúc nghỉ trưa, một người đồng sự cầm một cuốn sách và hỏi tôi: “Anh không phải muốn học khí công sao? Có một quyển sách này đây, anh muốn xem thử không?” Tôi xem qua tên sách thấy ghi là “Chuyển Pháp Luân”, liền cầm lấy để đọc.

Trong quá trình đọc, nội dung sâu sắc trong sách đã hấp dẫn tôi, lòng tôi không ngừng bị chấn động! Tôi dường như đã biết được rất nhiều thiên cơ, những khúc mắc trong tâm cứ từng bước được cởi bỏ, đây là những điều tôi đã từng ao ước được biết trước đây, nhưng nay tôi lại có được mà không phải tốn một đồng tiền nào. Chưa kịp xem hết tôi đã nhận ra, “Đây chính là điều mình đã chờ đợi, đây chính là Phật Pháp mà mình đã tìm kiếm bấy lâu nay! Đây chẳng phải là điều mà vị cao tăng kia nói là ‘Đại  Công’ đó hay sao?”.

Lúc này tôi như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, chân tướng mà cổ nhân nói “Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu” (Tìm mòn gót giày mà chẳng được, bỗng đâu xuất hiện trước hiên nhà), không thể ngờ Đại Pháp tốt như thế này lại có thể tự đưa đến cửa nhà cho tôi, tâm tình lúc đó thật sự là mừng như phát điên, khó có thể hình dung được.

Tôi còn nhớ rất rõ, khi đó là ngày 6 tháng 9, tôi không chút do dự mà bước vào tu luyện Đại Pháp.

Chuyen-Phap-Luan
Học viên Pháp Luân Công đang đọc sách Chuyển Pháp Luân. (Ảnh qua ĐKN)

Sư Phụ Lý Hồng Chí đã dùng ngôn ngữ nông cạn nhất để trình bày Pháp lý tối cao của vũ trụ, đã giảng ra đặc tính căn bản của vũ trụ là “Chân, Thiện, Nhẫn”, lần đầu tiên nói ra được nguồn gốc của sinh mệnh và ý nghĩa của nhân sinh, nói cho chúng ta biết mục đích của đời người chính là phản bổn quy chân, cơ duyên này thực sự là thiên cổ khó gặp, vạn thế khó cầu.

Sau khi tu luyện không lâu, tôi rất nhanh đã cảm nhận được cảm giác của một thân thể nhẹ nhàng không có bệnh là như thế nào, cơ thể và đầu óc đều vô cùng thoải mái, trước đây chưa từng được thể nghiệm qua. 

Tôi nghiêm khắc tuân theo tiêu chuẩn “Chân, Thiện, Nhẫn” để yêu cầu mình, rất cẩn thận trong công việc, ở đơn vị tiếng lành đồn xa; trong gia đình thì vợ hiền con ngoan, con dâu thì hiểu lý lẽ, cháu trai thông minh, quan hệ nơi quê nhà đều hài hòa. Đây đều là phúc phận có được khi tu Đại Pháp, có dùng hết ngôn ngữ thế gian cũng không thể nào nói hết được ơn cứu độ của Sư Phụ!

Cho đến bây giờ tôi đã tu luyện được hơn 20 năm, cùng với hàng trăm triệu đệ tử Pháp Luân Công khác, tôi trước sau kiên định trên con đường tu luyện Đại Pháp, dù cho bức hại có hiểm ác như thế nào đi nữa cũng không chùn bước, tôi chưa bao giờ phải do dự cả, vì sao? Bởi vì điều tôi tu luyện chính là Phật Pháp – là Đại Pháp của vũ trụ, đường đường chính chính mà bước tiếp về phía trước.

Khi thấy đệ tử Pháp Luân Công ở trong nước Trung Quốc phải mạo hiểm tính mạng để giảng chân tướng cho thế nhân, mà có rất nhiều người nhắm mắt làm ngơ, trong lòng tôi thực sự rất khổ sở; khi thấy rất nhiều người chỉ vì lợi ích vật chất trước mắt mà can dự vào, tôi chỉ có thể nắm chặt tay mà thương tiếc: “Con người trong mê à, khi nào mới có thể thanh tỉnh đây!”

Bối cảnh: Pháp Luân Công là một môn tu luyện tinh thần và thiền định ôn hòa dựa trên nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn. Theo thống kê do điều tra chính thức của nhà nước Trung Quốc năm 1998, số học viên Pháp Luân Công vào khoảng 70 đến 100 triệu người. Cuốn sách Chuyển Pháp Luân” xuất bản lần đầu năm 1995, đã được thống kê là cuốn sách bán chạy nhất ở Bắc Kinh năm 1996.

Vào tháng 7/1999,  lãnh đạo ĐCSTQ khi đó là ông Giang Trạch Dân bắt đầu chiến dịch nhằm loại bỏ Pháp Luân Công, vì lo sợ một lượng lớn người Trung Quốc thấy giáo lý đạo đức truyền thống của họ hấp dẫn hơn hệ tư tưởng vô thần của đảng.

Trải qua 20 năm mưa gió, các học viên Pháp Luân Công vẫn giữ vững đức tin của mình, và dù trong hoàn cảnh bị đàn áp khủng khiếp ở Trung Quốc, họ vẫn luôn hướng đến con người thế gian để giảng rõ sự thật, giúp người dân tránh bị truyền thông nhà nước lừa dối.

Thế Di

Danh Mục : Đọc & Suy ngẫm
x