Vị Vương Âm Phủ: “Cứu người là việc đại thiện, có thể chuộc được ác nghiệp trong quá khứ”

Ở Kinh Khẩu, Trấn Giang, Giang Tô, có người tú tài tên Trương Sinh, gia cảnh nghèo khó, phẩm hạnh không tốt, thường xuyên gây họa trong thôn. Tuy nhiên anh ta tính tình hào phóng, tiền bạc dọa dẫm lừa gạt của người khác cũng đều tùy ý phân phát đi, rất nhiều hàng xóm láng giềng nghèo khó cũng được anh ta giúp đỡ, bởi vậy trong nhà anh ta vẫn luôn không đủ lương thực.

Trương Sinh
Trương Sinh tuy là kẻ phẩm hạnh không đoan chính nhưng tính tình rất hào phóng.
(Ảnh qua Sohu)

Một năm giao thừa, nhà Trương Sinh lại hết gạo. Thế là anh ta cầm một khối vải cũ trong nhà đến hiệu cầm đồ cầm cố được ngàn văn tiền, mua một đấu gạo, thực phẩm cùng nến và giấy thơm, đặt tất cả vào giỏ xách và đi về nhà. Trời tối, tuyết rơi nhiều, đường đi trơn trượt, vì anh ta nóng vội về nhà không cẩn thận nên bị ngã một phát, toàn bộ đồ vật bên trong giỏ xách đều rời vào vũng bùn.

Trương Sinh vội vàng về nhà cầm ngọn đèn quay trở lại tìm. Nhưng anh ta không ngờ lại nhặt được một cái túi, dùng tay nhấc lên thấy rất nặng, bèn mang về nhà xem xét, bên trong có mấy đỉnh vàng, mười hai thỏi bạc vụn, hơn trăm đồng bạc trắng, tiền lẻ thì có đến mấy trăm, một quyển sổ sách. 

Sau khi xem qua Trương Sinh biết đây là đồ vật của một cửa hàng tơ lụa, nghĩ thầm cái này có thể giúp mình có cuộc sống ổn định. Khi chuẩn bị cầm vào phòng cất thì bỗng nhiên nghĩ: “Thứ này nhất định là của trưởng quầy trong tiệm tơ lụa khi đi ngang qua nơi này bị rơi mất. Nếu như không giao đủ tiền cho chủ cửa hàng thì người đó tất nhiên chỉ có một con đường chết, ta nên chờ người đó đến tìm rồi trả lại thì tốt hơn.” 

Thế là anh ta liền đem cái túi cất kỹ, rồi cầm đèn, trong gió tuyết ngồi tại cửa ra vào mà chờ đợi.

Cũng không lâu lắm, nhìn thấy một ông lão cùng hai thiếu niên, trong tay cầm đèn có ký hiệu của cửa hàng tơ lụa, dọc theo đường chiếu tìm tới, thần sắc hốt hoảng. Trương Sinh nghĩ đây nhất định là người bị mất đồ, liền chào hỏi bọn họ và nói: “Các vị đang tìm gì phải không?” 

Ông lão nhìn thấy Trương Sinh, biết anh ta là kẻ vô lại, nên không dám nói thẳng, mà nói quanh co vòng vòng. Trương Sinh nóng nảy lớn tiếng nói: “Các người đốt đèn lồng chiếu khắp nơi, có phải là tìm đồ vật bị mất không, mau nói cho ta biết!”

Ông lão đành phải nói thật: “Vừa rồi trưởng quầy đi ngang qua nơi đây, gặp phải mưa tuyết, vì vội vàng đi đường nên đánh rơi một cái túi, cho nên trở lại tìm kiếm. Hiện tại tìm không thấy, chắc là có người qua đường nhặt đi rồi!”. 

Trương Sinh nói: “Mời đến nhà ta ngồi một chút, ta đã biết người nhặt là ai rồi.” Dứt lời dẫn ông lão đến nhà anh ta, và mang cái túi ra nói: “Mau nhìn xem đồ vật trong này đúng hay không?” 

Ông lão kinh hãi, e ngại vạn phần nhìn qua anh ta, bờ môi giật giật, không dám nói gì. Trương Sinh an ủi: “Lão tiên sinh không nên hoài nghi ta. Nếu ta muốn lấy những thứ trong túi này, thì không thể nào ngu ngốc một mình ngồi trong gió tuyết để chờ các vị tới!” Nói xong liền đem túi đưa cho ông lão.

ân đức
Dù là một kẻ vô lại, nhưng lần này Trương Sinh đã có ân đức lớn khiến ông lão cảm kích khôn nguôi. (Ảnh qua baomoi)

Ông lão nước mắt rơi như mưa, nói: “Tôi là trưởng quầy trong tiệm, hôm nay mất đi cái túi này, có bán cả nhà cũng bồi thường không nổi, chỉ còn một con đường chết. Cảm tạ tiên sinh đã cứu ta!”. 

Ông lão muốn Trương Sinh lấy một nửa số tiền, nhưng Trương Sinh nghiêm túc cự tuyệt. Ông lão nói: “Tiên sinh không lấy, ta cũng không thể đi!” 

Trương Sinh cười nói: “Nhất định phải đưa thì cho ta mượn hai khối bạc, để tết ta có thể ăn được bữa cơm no, được vậy thì ta xin cảm tạ ngài!” Ông lão thấy anh ta là thật tâm thật lòng, liền lấy hai khối bạc tặng cho, rồi khấu tạ mà đi.

Đêm đó, Trương Sinh trong mộng bị người ta trói chặt, đi tới trước mặt một vị Vương. Vị Vương này trách hắn nói: “Ngươi làm nhiều chuyện bất nghĩa, lại không sửa sai, nên bị hạ vào cửa ngạ quỷ!” 

Trương Sinh đang dập đầu xin tha, thì bỗng nhiên có một người tay cầm đơn kiện tiến lên trước bẩm báo. Vị Vương lập tức ôn hòa lại và nói: “Đây là việc đại thiện, đủ để chống đỡ những việc ác trong quá khứ. Vậy ta nên trả lại cho hắn phúc phận, cho tên hắn vào khoa bảng năm nay.” 

Vị Vương liền hướng về phía Trương Sinh nói: “Ngươi sau khi trở về, nên hối cải sửa chữa sai lầm, một lòng hướng thiện thì tiền đồ vô biên!”

Vị Vương Âm Phủ
Vị Vương Âm Phủ xét Trương Sinh có làm việc đại thiện nên tha anh khỏi kiếp ngạ quỷ, trả lại phúc phận. (Ảnh qua NTD)

Trương Sinh tỉnh lại, biết việc đại thiện mà vị Vương nói là chuyện mình trả lại tiền cho ông lão, cảm giác được Thần linh phù hộ. Sáng sớm hôm sau liền hướng đến Thần linh phát thệ, dừng điều ác làm điều thiện, để chuộc lại tội lỗi. Về sau Trương Sinh quả thật đậu Tiến sĩ, quan chức làm được đến Quan Sát Sứ.

Tử Vi

x